ó quay ra thất thần nhìn Vương một lúc rồi mới giật mình nhìn thấy máu trên đầu Vương mỗi lúc một nhiều. Nó hốt hoảng la lên:
" Có ai ko? giúp tôi với?"
Lúc đó ko pit từ đâu tới một đám vệ sĩ nhà họ Đoàn ( chắc là do lão gia cử tới âm thầm theo dõi nó), đưa Vương vào bệnh viện và tất nhiên là cả nó.
Trong lúc nó ngôi chờ bên ngoài phòng cấp cứu lòng nó cứ bồn chồn, thấp thỏm không yên. Một lát sau thì bác sĩ đưaVương ra khỏi phòng cấp cứu và chuyển tới phòng bệnh. 1 tiếng,2 tiếng mà vẫn chưa thấy Vương tỉnh lại. Trong lòng nó nóng như bi lửa thiêu, nó đứng ngồi không yên. Lát sau thì thấy Vương tỉnh lại. Nó như mở cờ trong bụng nhưng vẫn ko nói ra. NÓ lạnh nhạt hỏi Vương :
" Sao rồi? đã đỡ hơn chưa?"
" Tôi ko sao, xin lỗi, cô có còn giận tôi ko?"
Nó ko nói j, chỉ ném cho Vương một cái nhìn lạnh lùng. Nó ngồi bên cạnh Vương một lát nữa thì người nhà của nó đến, trong đó có cả Nguyệt Anh. Nguyệt anh ko nói j chỉ trao tặng một ánh nhìn ko mấy thiện cảm cho lắm. Nó cầm cặp đứng lên và lạnh nhạt nói " Xin phép cháu về trước, tôi về đây!". Nó quay đi mà ko thèm để ý tới tiếng Vương gọi nó.
Nó nặng nề bước vào nhà, lủi thỉu đi lên phong ko thèm để ý tơi có 4 người nhìn nó chằm chằm. Nó cứ lặng bước đi bỏ qua tiếng " E hèm " của bà dì. Mãi đến lần thứ hai nó mới quay lại nhìn. Không ai khác chính là lão gia, bà dì và ba mẹ nó. Bấy zờ nó mới qua chào hỏi:
" Thưa lão gia, bà dì, ba mẹ con đã về"
Lão gia không nói gì chỉ nhìn nó, còn bà dì thì mắng nó xa xả " Bây zờ cô giỏi quá nhỉ? Đừng tưởng là làm thánh nữ thì ko còn coi ai ra j nữa nhé!"
Nó không nói j chỉ im lặng lắng nghe, ánh mắt vô hôn. Đâu đó có tiếng khóc, không ại khác chính là mẹ nó. Một lát sau lão gia mới lên tiếng:
" Con có pít ta tới đây để làm j ko? "
" Dạ có, thưa lão gia!"
" Vậy thi con thử nói xem?’
" Lão gia tới đây để nói con về phần wan lí công ty ạ"
" Đúng, thế con hay ngoan ngoãn tiếp nhận wan lí công ty đi’
" Con không nhận, con không làm đc, con xin phép lên phòng"
Nói xong nó lẳng lặng way lên fong, nó thậm chí còn không thèm để ý tới bà dì đang ném cho nó những ánh nhìn khinh bỉ.
Bước lên fong nga lưng vào chiếc giương êm ái, nó đánh một giấc, với nó hôm nay là một ngày vất vả….
Cháp 51
7pm tại nhà nó
"Hai cô chủ, dậy thôi, đến zờ đi hok rồi!" Tiếng ông wan gia đánh thức nó và Ngân Trúc dậy. Nó ngơ ngẩn bước xuống giường, vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà ăn sáng. Bà dì nhìn nó một cách khinh bỉ, nhưng nó cứ phất lờ như ko hề hay pít. Bà nói :
" Chiều mai cô đến nhà lão gia, lão gia mở họp gia đình"
" Dạ" Nó đáp hững hờ rồi đứng lên khỏi bàn ăn…
8pm tai căng tin của trường
Nó cùng đám bạn đang ngồi phiếm chuyện và cười đùa, bỗng nhiên Vương xuất hiện trước mặt nó, ko khí sung wanh trở nên im lặng hẳn.
" Cô đi ra ngoài tôi gặp một lát" V nói nhỏ, có lẽ đây là lần đầu V nói năng nhỏ nhẹ đến vậy. Bon bạn bên cạnh lại cứ ngỡ là thầy Khương đến.
" Không muốn" Nó đáp lạnh nhạt, ánh mắt hững hờ như không có chuyện j.
" TẠI SAO?’ V gằn lên từng tiếng.
" Không thích" nó đáp ngắn gọn rồi kéo ghế đứng lên đi thẳng vào lớp.
Nó bước đi ko thèm nhìn Vương đang đứng lặng người từ nãy.
Giờ ra chơi
Nămđứa Vy, Mi, Như, Ngân Trúc và nó rủ nhau đi xuống căng tin uống nước. Vừa ngồi xuống Khương tới và nói
" Em có thể ra ngoài và nói chuyện với tôi một lát ko?"
Nó không nói j mà chỉ ngây người ra nhìn Khương. Khương kéo nó đi một mạch, nó ko pít là Khương sẽ dẫn nó đi đâu, nhưng lần này nó không thể để im cho Khương thích dẫn nó đi đâu thì đi nữa. Nó giật tay Khương ra và nói
" Anh định đưa tôi đi đâu, và anh định nói j?"
Khương đưa nó vào một wan café gần đó, ngồi xuống một chỗ gần cửa số, nơi nhìn ra cánh đồng hoa mặt trời, và cũng chính chỗ ngồi này nó và Vương cũng đã ngồi cùng nhau ở đây. Nó ngồi xuống và gọi một cốc socola nóng và nhìn ra cửa sổ. Ko hiểu vì sao nó lại nghĩ đến Vương…
Nó và Khương im lặng khá lâu. Nó cứ để mặc cho Khương nhìn nó với ánh mắt dịu dàng, nó ko wan tâm vì nó đang nghĩ đến Vương. Và cũng lên tiếng phá vở sự im lặng giữa hai người. Nó lạnh lùng hỏi Khương:
" Anh có j để nói với tôi, nói nhanh đi tôi còn phải way lại trường"
Khương nhìn nó ngập ngừng
" Anh… anh… thích em..."
" THÍCH TÔI?" Nó trợn tròn mắt nhìn Khương ngạc nhiên
" Ừ! Từ rất lâu rồi"
" Chị Nguyệt Anh rất thích anh, anh ko pit sao?"
" Anh pít, nhưng người anh thực sự thích là em, em có đồng ý làm bạn gái của anh ko?"
" BẠN GÁI?" Nó hét lên
" Đúng, em có đồng y ko?"
Nó không nói j chỏ nhìn Khương một cách ngạc nhiên…
" Nệu như em cần thời gian để suy nghĩ kĩ thì anh cũng sẽ đồng ý, em hãy cho anh pít kết wa trong một tháng nhé, cho dù kết wa là j thì anh cũng sẽ tôn trọng ý kiến của em" Anh Khương nhẹ nhành nói
" Tôi phải đi đây" Nó nói lạnh lùng nói
Nó đứng lên kéo ghế chạy một mạch về trường. Nó về đến trường thì tiếng chuông tan học vừa điểm. Nó cầm chiếc cặp và kéo theo cả Ngân Trúc chạy như bay xuống chiếc xe đưa đón của nó để đi về nhà. Nó chỉ im lặng trước những câu hỏi của Ngân Trúc, khiến Ngân Trúc ko thoát khỏi những thắc mắc.
" Thưa ba mẹ con đã về" Nó lạnh lùng nói
Nói xong nó kéo Ngân Trúc một mạnh lên phòng. Nó im lặng một thời gian rồi mới nói:
" Ngân Trúc, chị ko pit phải làm như thế nào nữa?" Mặt nó trầm buồn nhưng ko còn cái vẻ lạnh lùng hằng ngày nữa.
" Có chuyện j zậy chị, chị thử nói ra cho e nghe xem nào?’ Ngân Trúc lo lắng
" Anh Khương vừa tỏ tình với chị, nhưng chị cũng ko pít là mình có thích a ấy ko?"
" Vậy chị cảm thấy thế nào?’
" Chị cũng ko pít nữa, mà thôi hm nay nói tới đây thôi, chị mệt rồi" Nó trờ về với vẻ mặt lạnh lùng hàng ngày…