“ Đừng chuyển nữa, dù có chuyển ở đâu thì cũng không thóat nổi số phận đó đâu. Chuyển nhiều lần vậy rồi cũng không ăn thua gì hết, đã là định mệnh thì dù có làm cái gì cũng không trách khỏi, cứ để nó học ở trường đó đi, chuyện gì đến cũng sẽ đến.”
Nó ngạc nhiên nhìn ba nó, ý ông là trước giờ chuyển trường là đều có nguyên nhân, vậy mà nó cứ tưởng thuận tiện cho việc làm ăn của ba nó nên mới chuyển trường. Nên nó cũng không quan tâm, nhưng mà ông lại nói cái gì mà số phận, cái gì mà định mệnh, rất giống lời lão gia nói. Nhăn trán lại nó nhìn sang mẹ nó để tìm câu trả lời.
“ Tôi không muốn… không muốn…”- mẹ nó bật khóc, rồi bà ôm mặt bỏ lên phòng. Ba nó thở dài, còn nó khó hiểu nhiều mẹ nó, nó biết là có chuyện gì đó nó không được biết. Nếu ba mẹ nó đã không nói, thì chỉ còn cách tìm Ngân Trúc.
KhoTroChoi.Com
Tại trường học
Ngân Trúc uể oải bước vào lớp, tối khuya phải xử lý hết đống văn kiện, sáng sớm lại phải đến trường, vừa đặt chân vào lớp, cô đã thấy Đan ngồi chiễm chệ trên ghết ngồi của mình, đã thế còn là tâm điểm chú ý của cả lớp, mà không phải mình anh ta, Phong và Vương cũng tới nữa.
Nhíu trán, Ngân Trúc bước tới chỗ Đan, cô đanh giọng
“ Đi ra”
Đan nhếch mépcười cô, anh đứng lên ghé sát tai cô nói
“ Chắc tối qua cô phải xử lý rắc rối nhiều lắm nhỉ”
Ngân Trúc liếc mắt nhìn Đan, cô hận chỉ muốn đem anh ta nhấn chìm xuống biển, rắc rối trong công ti cũng là một tay anh ta gây ra, khiến cô phải giải quyết nhiều đến vậy. Cô không nói gì, chỉ buông cặp thả lên ghế ngồi, rồi gục đầu xuống bàn. Cô thật sự mệt chết rồi.
Nó từ cửa bước vào lớp, đã nhận thấy nhiều con mắt đang hướng về mình. Nhưng nó chỉ nhận ra duy nhất có mình Vương đang lạnh lùng nhìn nó, đôi mắt anh sắc lạnh như đã chờ nó lâu lắm rồi. Bất chợt nó thấy chán nản, sao lúc nào cũng phải chịu như thế này.
“ Ra ngòai, tôi có chuyện muốn nói.”- Vương ra lệnh cho nó, bỗng nhiên nó ghét khi Vương ra lệnh như vậy, anh ta đâu là cái gì của nó, tại sao nói thì nó phải nghe.
“ Có gì thì nói luôn đi. Tôi có việc bận.”- nó lạnh giọng nói
Vương nhíu mày nhìn nó rồi đột ngột kéo tay nó ra ngòai. Cả đám nhìn nó bị kéo đi thì cũng lật đật chạy theo, Đan và Phong vì thấy Ngân Trúc với Như đi ra ngòai nên cũng vội đi theo. Đi chưa được xa thì cả đám đứng sững khi thấy cảnh tượng trước mắt.
Có 2 người khuôn mặt giống nhau đang kéo nó về 2 hướng ngược nhau. Đan và Phong cũng ngạc nhiên không kém, hết quay sang nhìn nhau thì lại quay ra nhìn nó đang bị 2 song sinh kéo tay.
Mọi người chắc không thể nào phân biệt nổi ai là Khương ai là Vương ngòai bộ đồ khác nhau 2 người đang mặt. Thường ngày họ dễ dàng phân biệt được một phần là do tính cách của Khương ôn hòa dịu dàng, sở dĩ lần này họ bị lẫn lộn là vì trên mặt Khương cũng lạnh lùng không kém gì Vương, tựa như một người đang soi mình trong gương, giống đến bất ngờ.
KhoTroChoi.Com
CHAP 65
Nó sững người hết nhìn Khương rồi quay sang nhìn Vương. Nó không biết hai người này đang tính làm gì.
“ Buông ra, tôi nghĩ giáo viên nắm tay học sinh thì không hay chút nào.”- Vương chế giễu nói.
Khương nhìn xung quanh thì phát hiện mọi người đang nhìn anh, nhưng anh mặc kệ, nhìn thì mặc họ liên quan gì đến anh chứ. Anh không biết bản thân mình thay đổi như thế nào nữa, chỉ biết là mới sáng sớm tỉnh dậy, điều đầu tiên anh muốn nhìn thấy nhất chính là nó. Nhưng khi đến tìm nó thì lại thấy Vương đang cầm tay nó lôi đi, anh chỉ biết rằng mình không thích như thế nên vội cầm tay nó kéo lại.
Thấy Khương không trả lời, Vương đột nhiên tức giận, anh kéo nó về phía mình. Do không chuẩn bị trước nên nó mất thăng bằng ngã vào ngực Vương. Nghe tiếng tim Vương đập một cách rõ ràng, không hiểu sao nó thóang bối rối, vội vàng đẩy Vương ra xa.
Ngân Trúc từ xa trông thấy, trong lòng cô trỗi lên cảm giác nghi ngờ, chẳng lẽ điều mà bà dì nói là sự thật. Nhưng rốt cuộc “người đó” là ai mới được, Ngân Trúc cũng bắt đầu thấy mơ hồ. Cô định bước tới thì tay bị Đan giữ lại
“ Chuyện gì?”- Ngân Trúc hỏi
“ Cô tính làm gì vậy ?”- Đan khó hiểu lên tiếng
“ Liên quan gì đến anh, bỏ tay ra.”- Ngân Trúc không kiên nhẫn nói
“ Chuyện của bạn tôi, không mướn cô xen vào.”
“ Vậy còn chuyện của tôi, cũng không mướn anh xen vào.” – Ngân Trúc đanh mặt nói
“ Ý cô là sao.”
Ngân Trúc nhếch mép, cô kéo áo Đan lại, miệng thì thầm bên tai anh tạo cảm giác mờ ám cho người xung quanh, nhưng không một ai biết lời từ miệng cô thốt ra, khiến Đan không dám động đậy.
“ Tin tôi đi, để anh biến mất khỏi thế giới này đối với tôi là chuyện vô cùng dễ dàng. Anh không nên chọc giận tôi, nếu không tôi cũng không đảm bảo là sẽ có chuyện gì xảy ra đâu.”
Đan không biết anh buông tay Ngân Trúc lúc nào, chỉ biết rằng khi Ngân Trúc nói với anh câu đó, thì tòan bộ sức lực trên người anh như bị trút sạch, chỉ biết im lặng để Ngân Trúc đi.
“ Hai anh bỏ tay chị tôi ra được rồi đó.”- Ngân Trúc lạnh lùng lên tiếng
KhoTroChoi.Com
Nó quay sang nhìn Ngân Trúc như muốn cảm ơn, giờ nó cũng muốn thóat ra cảnh này lắm rồi.
“ Liên quan gì đến cô, biến đi.”- Vương dùng giọng nói kiêu ngạo của mình nói Ngân Trúc.
Còn Khương dường như không quan tâm đến sự có mặt của Ngân Trúc, đôi mắt lạnh lùng quét lên khuôn mặt nó. Nó như cảm nhận được Khương đang nhìn mình, vừa ngẩng mặt lên dã chạm phải ánh mắt lạnh như băng của anh, nó chợt giật mình. Nó thấy Khương không giống như thường ngày, anh có gì đó đáng sợ hơn lúc trước, nhưng nó không nói được đó là gì.