tôi lên đây, tôi đã cực nhục đủ rồi, còn muốn gì tôi
nữa? Nhưng kỳ lạ làm sao, tôi vẫn cứ buồn nôn, ăn
gì cũng chẳng thấy ngon, thêm vào đó việc nhà rối
ren, tâm trạng tôi cực kỳ tồi tệ. Sau đó, một đồng nghiệp bảo tôi: “Rodi, trông sắc mặt cậu xấu lắm, đi
khám bác sĩ xem nào”.
Kết quả khám của bác sĩ là tôi đã có thai. Tôi hiểu ra
sáng hôm đó vì sao tôi nôn ọe, trong cảm giác
hạnh phúc có xen lẫn chút oán trách, chồng tôi và
cả bà mẹ chồng đã từng sinh nở, vì sao họ không hề nghĩ đến lý do ấy? Ở cổng bệnh viện, tôi gặp
chồng tôi.
Mới chỉ ba hôm không gặp mặt, chồng tôi đã trở
nên hốc hác. Tôi đáng lẽ định quay người đi thẳng,
nhưng trông anh rất đáng thương, tôi không nén
được gọi anh lại. Chồng tôi nghe tiếng thì nhìn thấy tôi, nhưng làm như không quen biết, trong mắt
anh chỉ còn sự căm thù, ánh nhìn ấy làm tôi bị
thương.
Tôi tự nói với mình, không được nhìn anh ấy,
không được nhìn anh ấy, tôi đưa tay vẫymột chiếc
taxi chạy qua. Lúc đó tôi mong muốn làm sao được kêu lên với chồng tôi một tiếng: “Anh ơi, em sắp
sinh cho anh một đứa con rồi!” và được anh bế
bổng lên, quay tròn hạnh phúc, những cái tôi mơ
ước không xảy ra, trên chiếc taxi, nước mắt tôi
chầm chậm rơi xuống.
Vì sao một vụ cãi nhau đã làm tình yêu trở nên tồi tệ như thế này? Sau khi về nhà, tôi nằm trên giường
nhớ chồng, nhớ đến sự căm thù trong mắt anh. Tôi
ôm một góc chăn nằm khóc. Đêm đó, trong nhà có
tiếng mở ngăn kéo. Bật đèn lên, tôi nhìn thấy
gương mặt đầy nước mắt của chồng tôi. Anh ấy
đang lấy tiền. Tôi lạnh lùng nhìn anh, không nói gì. Anh coi như
không có tôi, cầm tiền và sổ tiết kiệm rồi đi. Có lẽ
anh đã quyết định rời bỏ tôi thật sự. Thật là một
người đàn ông khôn ngoan, tình và tiền rạch ròi
thế. Tôi cười nhạt vài cái, nước mắt lại “ồn ào” lăn
xuống. Ngày hôm sau, tôi không đi làm. Tôi dọn lại toàn bộ
suy nghĩ của mình, đi tìm chồng nói chuyện một
lần cho rõ. Đến công ty của chồng, thư ký hơi lạ
lùng nhìn tôi, bảo: “Mẹ của tổng giám đốc Trần bị
tai nạn giao thông, đang trong viện”.
Tôi há hốc mồm trợn mắt, chạy bổ tới bệnh viện, khi tìm được chồng tôi, mẹ chồng tôi đã mất rồi.
Chồng tôi không nhìn tôi, mặt anh rắn lại.
Tôi nhìn gương mặt gầy gò trắng bệch xanh tái lại
của mẹ chồng, nước mắt tôi tuôn xuống ào ạt, trời
ơi! Sao lại ra thế này? Cho đến tận lúc chôn cất bà,
chồng tôi cũng không hề nói với tôi một câu, thậm chí mỗi ánh mắt đều mang một nỗi thù hận sâu sắc.
Về vụ tai nạn xe, tôi phải hỏi người khác mới biết
đại khái là, mẹ chồng tôi bỏ nhà đi mơ hồ ra phía
bến xe, bà muốn về quê, chồng tôi càng theo bà
càng đi nhanh, khi qua đường, một chiếc xe buýt
đã đâm thẳng vào bà… Cuối cùng tôi đã hiểu sự căm ghét của chồng, nếu
buổi sáng hôm đó tôi không nôn, nếu chúng tôi
không cãi nhau, nếu như… trong tim anh ấy, tôi
chính là người gián tiếp gây ra cái chết của mẹ anh.
Chồng tôi im lặng dọn đồ vào ở phòng mẹ, mỗi tối
anh về nhà nồng nặc hơi rượu. Và tôi bị lòng tự trọng đáng thương lẫn sự ân hận dồn nén tới
không thể thở được, muốn giải thích cho anh,
muốn nói với anh rằng chúng ta sắp có con rồi,
nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của anh, tôi lại
nuốt hết đi những lời định nói. Thà anh đánh tôi
một trận hoặc chửi bới tôi một trận còn hơn, cho dù tất cả đã xảy ra không phải do tôi cố ý.
Ngày lại ngày cứ thế trôi đi trùng lặp, chồng tôi về
nhà ngày càng muộn. Tôi cố chấp, coi anh còn hơn
kẻ lạ. Tôi là cái thòng lọng thắt trong trái tim chồng
tôi.
Một lần, tôi đi qua một tiệm ăn châu Âu, xuyên qua lớp cửa kính trong suốt kéo dài từ trần nhà xuống
sát mặt đất, tôi nhìn thấy chồng tôi ngồi đối diện
một cô gái trẻ, anh nhè nhẹ vuốt tóc cô gái, tôi đã
hiểu ra tất cả.
Ban đầu tôi sững sờ, rồi tôi bước vào tiệm ăn, đứng
trước mặt chồng, nhìn anh trân trối, mắt khô cạn. Tôi chẳng còn muốn nói gì, cũng không thể nào
nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi, đứng lên
định bỏ đi, chồng tôi đưa tay ấn cô ngồi xuống, và,
anh cũng trân trối nhìn tôi, không hề thua kém.
Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim tôi đang đập
thoi thóp, đập thoi thóp từng nhịp một từng nhịp một cho tới tận ranh giới tái xanh của cái chết. Kẻ
thua cuộc là tôi, nếu tôi cứ đứng thế này mãi, tôi và
đứa bé trong bụng tôi sẽ cùng ngã.
Đêm đó, chồng tôi không về nhà, anh dùng cách
đó để nói cho tôi biết: Cùng với cái chết của mẹ
chồng tôi, tình yêu của chúng tôi cũng đã chết rồi. Chồng tôi không quay về nữa. Có hôm, tôi đi làm
về, thấy tủ quần áo bị động vào, chồng tôi quay về
lấy vài thứ đồ của anh. Tôi không muốn gọi điện
cho chồng tôi, ngay cả ý nghĩ ban đầu là giải thích
mọi chuyện cho anh, giờ cũng đã biến mất hoàn
toàn. Tôi một mình sống, một mình đi bệnh viện khám
thai, mỗi lần thấy những người chồng thận trọng
dìu vợ đi viện khám thai, trái tim tôi như vỡ tan ra.
Đồng nghiệp lấp lửng xui tôi nạo thai đi cho xong,
nhưng tôi kiên quyết nói không, tôi điên cuồng
muốn được đẻ đứa con này ra, coi như một cách bù đắp cho cái chết của mẹ chồng tôi.
Khi tôi đi làm về, chồng tôi đang ngồi trong phòng
khách, khói thuốc mù mịt khắp phòng, trên bàn
nước đặt một tờ giấy. Không cần liếc qua, tôi đã biết
tờ giấy viết gì.
Trong hai tháng chồng tôi không về nhà, tôi đã dần dần học được cách bình tĩnh. Tôi nhìn anh, gỡ